anh nắm hết, anh sẽ cùng mẹ anh về Pháp. Rồi Cát
Tường sẽ gọi anh về và ngoan ngoãn quỳ xuống chân anh.
Thúy Hòa nhìn sững
Lập Quân. Trong đầu anh ta không hề có cô, mà là lòng căm thù Cát Tường. Bắt gặp
cái nhìn của Thúy Hòa, Quân cười nửa đùa nửa thật:
– Anh Hai của em cướp
người yêu của anh thì anh cướp em gái của anh Hai em vậy. Nói thật, anh rất
thích khi được dấn thân cùng em, nhưng anh sẽ chẳng bao giờ cưới “cừu nhân” của
mình cả. Vì như thế anh phải gọi hắn là anh vợ sao. Nếu giết được hắn mà không
phải bị tù tội, anh cũng đã làm rồi.
Một cảm giác đau đến
tê dại chiếm lĩnh Thúy Hòa. Cô tỉnh mộng rồi. Lập Quân không yêu cô, anh ta đến
với cô và sẽ bỏ cô, một hành động trả thù anh Hiếu của cô. Đồ ác độc! Tiếc rằng
cô lại quá yêu anh ta, quá si mê anh ta. Bao nhiêu năm qua cô khờ dại cứ yêu và
tình nguyện để người ta lợi dụng mình. Thà đừng biết hơn là biết rồi càng thêm
đau khổ.
Lập Quân nhắm mắt lại:
– Có thể lời nói của
anh làm cho em đau đớn, nhưng sự thật là như thế. Cho nên chia tay giữa chúng
ta là điều phải có, đừng khóc hay bận lòng vì nhau. Anh nói thật đó, là anh chỉ
lợi dụng em.
– Anh không cần nói
nữa!
Thúy Hòa cười chua
chát:
– Em biết anh chỉ lợi
dụng em, nhưng là do em tự nguyện. Em không có gì phải ân hận cả, bởi vì em biết
mãi mãi em vẫn không bằng nó. Ba em yêu nó hơn em, có thứ gì ngon ông cũng dành
cho nó. Em ăn hiếp nó, anh Hiếu bênh vực nó mắng em. Đi học, ai cũng khen nó
thông minh và xinh đẹp. Cho đến lúc khôn lớn, em gặp anh, yêu anh thì anh lại
chỉ yêu một mình nó ...
Đang nói, Thúy Hòa
im bặt vì dường như lời nói của cô chẳng mang lại tác dụng nào, Lập Quân ngủ
ngon lành sau phút được thỏa mãn. Anh có thể ngủ lúc cô đang trút cạn lòng
mình. Bình thản ngủ trong lúc cô đau khổ.
Thúy Hòa đứng bật dậy,
cô đi nhanh vào toa-let, đóng chặt cửa lại rồi ngồi trên nền gạch ẩm ướt mà
khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc ...
Lập Quân giật mình
thức giấc, cảm giác êm ấm làm cho anh nhìn quanh.
Chỗ nằm cạnh anh trống
không. Thúy Hòa đi rồi?
Quân nhìn đồng hồ rồi
nhìn đống quần áo và cái xắc tay của Thúy Hòa. Có lẽ cô ở trong phòng tắm, vì cửa
mở hé, đèn sáng.
Lập Quân ngồi dậy gọi
khẽ:
– Thúy Hòa!
Không có tiếng đáp
lại. Lập Quân đi lại đẩy cửa toa-let nhìn vào. Anh há hốc mồm kinh hoàng. Máu!
Máu đầy bồn tắm, phòng tắm.
Lập Quân lao vào,
anh ta nắm cườm tay Thúy Hòa và điên tiết xáng cho cô một bộp tay:
– Cô muốn cắt mạch
máy tay tự tử, gây khó khăn cho tôi không về Pháp được hả? Đừng có điên quá! Cô
phải hiểu tôi không yêu cô và chưa bao giờ yêu cô cả.
Thúy Hòa mở mắt ra,
cô nhìn Lập Quân bằng đôi mắt căm hận. Ôi! Cô điên mất rồi. Cô tự tử vì anh ta,
mà anh ta chẳng chút động lòng, anh ta còn tàn nhẫn nói là không yêu cô. Thúy
Hòa cố đẩy tay Lập Quân đang chặn cổ tay cô cho máu đừng chảy:
– Anh buông tôi ra!
Hãy mặc tôi tự xử cho sự dại khờ của tôi.
– Cô tự xử cô,
nhưng đừng có hại tôi.
Lập Quân bấm chuông
gọi phục vụ khách sạn, anh ta muốn nhanh chân thoát khỏi nơi này, tránh xa sự
phiền toái.
Thúy Hòa khóc như
mưa. Cô đặt tình yêu vào tay gã sở khanh mất rồi. Tiếc là cô đang mang của anh
ta một giọt máu. Thôi thì anh ta quá tàn nhẫn cũng được, để cho cô quên. Bây giờ
thì lòng căm thù nhiều hơn là tình yêu.
Vừa bước ra ngoài,
Hiếu đứng sựng lại vì nhìn thấy Cát Tường. Cô cười với anh và cúi đầu chào bà
Hiển:
– Thưa mợ, chị Hòa
sao rồi mợ?
– Tỉnh rồi!
Hiếu đáp thay cho mẹ,
trong lúc bà Hiển thở dài bực dọc:
– Đúng là con dại
khờ quá mức, vì người ta mà đi tìm cái chết. Mà nào người ta thèm đếm xỉa tới
mình đâu.
Cát Tường cúi đầu.
Cô không biết nói như thế nào về chuyện này. Thúy Hòa tự tử, cái thai mới năm
tuần lễ cũng vì thế mà không giữ được. Thúy Hòa cứ đòi chết, cô không muốn sống
nữa. Ông Hiển giận dữ bỏ mặc. Cái hố ngăn cách giữa Cát Tường và gia đình người
cô yêu càng thêm sâu.
Thấy Cát Tường cúi
đầu, bà Hiển cau có:
– Đúng là người xưa
nói không sai:
“Cứu vật vật trả
ơn, cứu nhân nhân trả oán”. Nhà của mợ nuôi cháu từ nhỏ cho đến lớn, ba cháu trở
về chẳng những không mang ơn mà bây giờ con trai của vợ ông ta lại hại con Hòa
nhà mợ. Ông trời ơi! Sao ông không ngó xuống mà coi, cái kẻ sống bất nhân vẫn
giàu có.
Hiếu nhăn nhó ngăn
lời mẹ:
– Con xin mẹ! Trước
khi trách người ta cũng phải nên tự trách mình, là tại em con quá dễ dãi. Làm
con gái phải biết giữ mình. Bây giờ người ta bỏ, hãy xem như đó là một bài học
rút kinh nghiệm.
Bà Hiển quắc mắt:
– Bây giờ con bênh
vực người ngoài mắng lại em gái mình, phải không?
– Mẹ! Con chỉ nói sự
thật thôi.
– Không có sự thật
nào hết! Mẹ cho con biết, là mẹ không đồng ý cho con với Cát Tường gặp nhau nữa.
Chết thì thôi, mẹ không cho con quan hệ với loại người vô đạo đức đó.
Quay sang Cát Tường,
bà giận dữ:
– Còn mày nữa, tao
đã ghét mày rồi, đừng có chường mặt cho tao thấy. Con Thúy Hòa, nó cũng không cần
mày đi thăm nó đâu. Đi đi cho khuất mắt tao!
Bà nắm tay Cát Tường
đẩy mạnh ra ngoài. Hiếu vội ôm bà lại:
– Con năn nỉ mẹ,
Cát Tường vô tội, mẹ đừng cư xử với Cát Tường như thế.
– Mẹ cư xử như thế
đó! Con đừng có hòng, mẹ không bao giờ cho con cưới nó đâu. Cút xéo đi!
Cánh cửa đóng sầm lại
trước mặt Cát Tường. Cô đau lòng nhìn Hiếu, anh ôm qua vai cô:
– Mẹ đang giận Lập
Quân, cho nên em đừng buồn vì mẹ đã đối xử không tốt với em. Sau này, anh và ba
sẽ khuyên mẹ.
Cát Tường nép vào
vòng tay Hiếu. Cô biết rằng mình có anh, nhưng những trở ngại ngăn cách hai người
cũng chẳng phải nhỏ.
Hiếu dìu Cát Tường
đi ra băng ghế bệnh viện. Anh âu yếm vén mái tóc dài của cô:
– Anh sẽ không để mất
em lần nữa đâu. Chúng mình xa nhau những mấy năm dài, anh ân hận lần đó đã bỏ
đi, để em bị ba ép bỏ đứa con. Ba anh vì chuyện này giận ba em rồi giận cả em,
song ông cũng hiểu lúc đó cả anh và em còn quá trẻ để làm cha làm mẹ.
Hiếu hôn nhẹ lên
tóc Cát Tường:
– Hơn nữa, nếu em
sinh con cho anh thì làng phim ảnh làm gì có cô Cát Tường tài hoa xinh đẹp phải
không? Nhưng sau này, khi chúng mình lấy nhau, anh bắt em phải sinh cho anh ...
đủ một đội bóng đá luôn.
Cát Tường đỏ mặt
cung tay đánh nhẹ vào mũi Hiếu:
– Làm như người ta
là gà vậy, nuôi nổi với chịu nổi một đội bóng à? Cậu mợ chỉ có anh, em và chị
Hòa thôi còn chịu đời không thấu, nữa là một đội bóng.
– Như vậy mới chứng
tỏ anh yêu em nhiều biết chừng nào chứ.
– Nhưng mà mợ vừa
nói mợ cấm anh yêu em.
– Anh hơn hai mươi
lăm tuổi gần ba mươi rồi, tự anh quyết định cuộc đời của anh. Chẳng phải chúng
mình đã là của nhau rồi sao? Không ai ngăn cách chúng ta được cả, ngoại trừ cái
chết, anh mới hết yêu em.
– Đừng nói câu này,
nghe ghê quá anh ạ.
Cát Tường phụng phịu
bịt miệng Hiếu. Anh giữ tay cô lại trên môi mình và hôn cô, ánh mắt nóng bỏng một
tình yêu.
Cả hai không thấy
Ngọc Bích vừa đi tới, cô vội nép sau chậu nguyệt quế.
Ngọc Bích đau đớn
nhìn họ. Chính cô đã đi tìm Cát Tường để giữ chân Hiếu lại, nhưng bây giờ nhìn
họ với nhau, trái tim cô đau đớn không chịu nổi.
Quay đầu, Ngọc Bích
chạy báng bổ ra ngoài, nước mắt của cô rơi nhạt nhòa ...
– Con đến đây cho mẹ
bảo!
Hiếu ngồi xuống ghế,
anh quay nhìn Thúy Hòa:
– Em đã khỏe chưa
Hòa?
– Em khỏe rồi. Anh
Hai! Có phải Lập Quân đã về Pháp rồi không?
Hiếu cau mày:
– Tốt nhất là em
không nên nhắc đến cái thằng đốn mạt đó. Vì nếu yêu em, nó phải lo cho em, chứ
không phải là mang em bỏ vào bệnh viện, báo tin cho Cát Tường hay rồi sau đó trốn
chạy như con chuột. Em lớn rồi, phải biết suy nghĩ chớ. Giả sử như em chết đi,
người đau buồn là ba mẹ và anh nè. Còn hắn, có thể bị sốc nhưng rồi hắn sẽ quên
em ngay.
Thúy Hòa lấy gối đậy
mặt. Cô biết đó là sự thật, nhưng sự quay lưng của Lập Quân, cô không thể không
đau đớn. Nếu như anh lo cho cô một chút, quan tâm cô dầu một chút thôi, cô vẫn
thấy mình được an ủi. Kết thúc rồi, sao cô không đành lòng chút nào. Có lẽ Lập
Quân đã đi rồi cũng nên, anh không thèm nhớ có một người con gái vì quá yêu anh
mà đi tìm cái chết. Nước mắt Thúy Hòa trào ra lặng lẽ sau cái gối.
Bà Hiển nhìn Hiếu:
– Con và Cát Tường
lại với nhau, phải không? Mẹ nói rồi, mẹ không chấp nhận nó đâu.
– Tại sao như vậy hả
mẹ? Cát Tường có lỗi gì đâu? Cát Tường từng là của con, chuyện chúng con nối lại
là lẽ phải thôi.
Bà Hiển lạnh lùng:
– Nếu con chọn nó
thì đừng có gọi mẹ là mẹ. Gia đình họ hại em con như thế này, mẹ không đi tìm
cái thằng súc sinh đó bằm nó ra trăm mảnh là may rồi.
– Nếu như ngày trước
bác Bằng cũng bằm con ra làm trăm mảnh thì sao hả mẹ? Chuyện của Lập Quân và
Thúy Hòa là do em con yêu người ta.
Thúy Hòa giận dữ
ném cái gối ra:
– Sao anh luôn bảo
là lỗi của em vậy? Em và Cát Tường không đội trời chung đâu anh Hai.
Bực mình, Hiếu đưa
hai tay lên đầu:
– Bộ Cát Tường là
người đẩy em vào Lập Quân sao? Là do em tự chọn, đừng có vô lý quá như vậy!
– Phải, em vô lý
đó! Nó hơn gì em mà anh Quân yêu nó, không yêu em?
Hiếu lắc đầu. Anh
không thể tranh luận với người ngang bướng như em gái mình, song Hiếu quyết bảo
vệ tình yêu của mình. Hiếu nhìn mẹ:
– Con xin lỗi mẹ, nếu
như con lãi lời mẹ. Nhưng thật sự là con yêu Cát Tường, không ai và điều gì khiến
cho con hết yêu Cát Tường cả.
Hiếu mở cửa đi ra
ngoài, mặc cho bà Hiển tức giận gọi lại. Bà giận đứa con trai cứng đầu của mình
thì ít, mà tức Cát Tường thì nhiều, trong đó có cả lòng ganh ghét. Lập Quân yêu
Cát Tường chứ không yêu con gái của bà, hắn “quất ngựa truy phong”, mặc cho con
gái bà đau khổ. Bà nhất định không bao giờ tán thành mối lương duyên của con
mình và Cát Tường.
Ngồi bên nhau khá
lâu, Cát Tường trầm tư, còn Hiếu cứ hút thuốc. Anh đốt thêm điếu thuốc nữa, hít
một hơi dài rồi hả ra cho khói lan tỏa. Điếu thuốc mới nguyên kẹp giữa hai ngón
tay thô ráp của người quen lao động vất vả. Lúc vào rừng theo bọn đãi vàng, những
đêm khí hậu quá ẩm ướt và rét, anh đã tập hút thuốc rồi thành nghiện luôn,
không bỏ thuốc lá được.
♫ Tìm nhac mp3 ♫